NGƯỜI VẼ SẾU BẰNG KÝ ỨC TUỔI THƠ | WWF

NGƯỜI VẼ SẾU BẰNG KÝ ỨC TUỔI THƠ

Anh Nguyễn Văn Cảnh hoàn thành bức tranh xé dán này chỉ trong vài ngày, nhưng anh đã mất hàng năm trời trước đó để tìm hiểu và biến vỏ cây tràm, hoa, và cỏ từ cánh rừng quê anh thành họa phẩm. Màu xám, màu đặc thù của sếu: anh chế từ vỏ tràm ngâm bùn non. Màu xanh: từ rêu bám cây tràm lâu ngày. Màu nâu: nhựa cây do sâu đục thân tràm đổ ra. Màu trắng đục, hồng nhạt: từ các lớp vỏ tràm. Màu đen: từ lớp bên trong của vỏ tràm cháy. Màu đỏ: từ vỏ cây bạch đàn. Không hiểu rồi có ai đồng cảm với bức tranh của mình không, nhưng anh nói đã không làm thì thôi chứ bắt tay vào là không dứt ra được. Thời gian làm tranh như giúp anh trở về tuổi thơ đã qua rất lâu, với đầy đủ màu sắc, âm thanh và cả mùi cỏ khô, bùn non của cánh đồng cỏ năng Đồng tháp mùa hạn rợp trời những cánh sếu bay về tìm thức ăn. Anh luôn nhớ. Và anh kể:

“Mùa khô, đồng cỏ năng kim màu cỏ cháy, cỏ chừng gang tay đổ rạp lên nhau, thơm và mềm êm như một tấm thảm. Trẻ con chúng tôi quần đùi, cởi trần đá bóng. Chỉ cách đó một đoạn, chừng hơn chục mét, là cảnh sếu trống mái phùng xòe, sau này tôi hiểu là chúng gọi tình. Đối với loài chim, loài gà, con trống luôn đẹp hơn con mái. Đôi cánh chim dang rộng, đó đã là một bức tranh thật sự với 3 màu pha trộn: màu ghi, xanh da trời và đen. Ở kia sếu cứ múa, ở đây, lũ trẻ chúng tôi cứ đá bóng hét hò.

Bây giờ người ta đếm sếu về từng con, chứ trước đây, đến mùa, sếu bay về hàng trăm con. Ngang tầm mây, sếu đầu đàn bay trước, các con sếu khác bay theo xếp theo hình mũi tên. Tiếng sếu kêu lạ lắm, khó mà tả là âm gì, nhưng tôi luôn có nhớ và có cảm giác nó như tiếng sáo diều, vang và bay trong một không gian thật tĩnh lặng. Hẳn nhiên, trước đây không có nhiều âm thanh pha trộn như bây giờ. Và sếu lượn. Trên là trời xanh. Dưới là bãi thức ăn. Đất lành chim đậu.

Nhưng năm 1992 là lần cuối cùng tôi nhìn thấy sếu bay theo đàn.

Sau này, khi đã trở thành một thày giáo dạy mỹ thuật, hàng ngày tiếp xúc với lũ trẻ tiểu học, tôi thấy lũ trẻ thật thiệt thòi, không có được những cơ hội được hòa mình với thiên nhiên, với bầy chim. Và tôi cảm thấy mất mát.

Tôi bắt đầu làm bức tranh sếu đầu tiên của mình vào năm 2012. Cho lũ học sinh của tôi xem. Rồi có vài người bạn hưởng ứng. Tiếp là có mấy anh bên Vườn Quốc gia sang đặt tranh để làm quà lưu niệm cho các tỉnh khác. Nữa là là khách du lịch, rồi mọi người mua tặng nhau khi có nhà mới.

Giờ tôi đã có khoảng 300 bức tranh, và tôi muốn làm thêm nữa. Tôi chỉ muốn bọn trẻ con học sinh của tôi và có thêm thật nhiều người nữa biết ở quê tôi có một loài chim quí là Sếu đầu đỏ. Có nguy cơ bị tuyệt chủng. Nhưng tôi vẫn mong đàn sếu lại bay về.”

© Nguyễn Thuý Quỳnh / WWF-Việt Nam
© Nguyễn Thuý Quỳnh / WWF-Việt Nam
© Nguyễn Thuý Quỳnh / WWF-Việt Nam
© Nguyen Van Hung/ WWF-Vietnam

Phác thảo chân dung Sếu đầu đỏ

  • Cao tới 1m8.

  • Sếu đực biết cách chinh phục bạn tình bằng điệu múa Phương đông đầy mê hoặc.

  • Chung thủy một cách khó tin. Khi người yêu mất đi, Sếu sẽ ở vậy, thậm chí tuyệt thực.

  • Sếu đực cùng sếu cái làm tổ và ấp trứng. Mỗi lần, sếu cái đẻ 2 trứng.

  • Thích ăn củ năng kim, các loài giáp xác và động vật nhỏ có vú như chuột.

  • Di cư từ Cam-pu- chia đến Việt Nam hàng năm, từ tháng 11 đến tháng 4. Gần đây số lượng chim về Việt Nam còn rất ít.

  • Là loài chim có tên trong Sách đỏ.

Đóng góp
Đóng góp